Yến Vô Cực ngẩng đầu, ánh mắt vượt qua sơn môn, nhìn về phía quần thể điện vũ đèn đuốc sáng trưng trên đỉnh núi.
Trong đôi mắt đục ngầu nhưng sâu thẳm kia, một tia hàn mang chợt lóe lên rồi biến mất.
"Thanh Huyền môn..."
Lão cất giọng trầm thấp, thanh âm già nua mà bình thản, nhưng lại chất chứa sự hận thù không thể đè nén.




